Người đời uống rượu, say rồi lại tỉnh. Một đêm chếnh choáng, sáng ra gió thổi qua, men tan, lòng lại trở về như cũ. Rượu làm người quên nhất thời, nhưng không giữ được lâu. Cái say của rượu, dẫu nồng, cũng chỉ là thoáng chốc.
Nhưng tình thì khác. Tình không khiến người ngã ngay, mà khiến người chìm dần. Ban đầu là ngọt, là ấm, là những điều tưởng như đẹp đẽ nhất. Người ta bước vào mà không phòng bị, bởi ai cũng nghĩ mình sẽ là ngoại lệ của tổn thương.
Rượu say còn biết mình say. Tình say lại tưởng mình đang tỉnh. Khi men rượu tan, người còn biết đường quay về. Nhưng khi tình đã sâu, muốn quay đầu cũng chẳng còn lối. Không phải vì không thể, mà vì lòng không nỡ.
Rượu làm thân thể chếnh choáng. Tình làm tâm trí đảo điên. Một bên là cái say của thể xác, ngủ một giấc là qua. Một bên là cái say của lòng người, có khi cả đời cũng chưa tỉnh.
Kẻ chưa trải qua, thường xem tình là đẹp. Người đã đi qua, mới hiểu trong cái đẹp ấy có cả đắng cay. Ngọt bao nhiêu lúc bắt đầu, thì khi tan vỡ lại đau bấy nhiêu.
Bởi vậy, cổ nhân mới nói: say rượu thì ngọt mà chóng tỉnh, say tình thì ngọt mà đắng sâu. Rượu giết ta trong chốc lát, tình lại khiến lòng người mang dư âm rất lâu.
Nhưng điều quan trọng không phải là tránh tình, mà là hiểu tình. Hiểu để không mù quáng. Hiểu để không đánh mất mình. Hiểu để khi yêu, vẫn còn giữ được một phần tỉnh táo.
Đạo mà Lão Tử từng giảng, không phải đoạn tuyệt cảm xúc, mà là không để cảm xúc chi phối. Người hiểu đạo không phải là không yêu, mà là yêu nhưng vẫn giữ được tâm.
KẺ BIẾT YÊU KHÔNG PHẢI LÀ KẺ SAY, MÀ LÀ NGƯỜI GIỮ ĐƯỢC TỈNH TRONG SAY.
Rượu có thể làm ta quên một đêm. Tình có thể khiến ta nhớ cả đời. Sống giữa nhân gian, có thể say… nhưng đừng để mất mình.
Muốn hiểu sâu về nhân tâm và cách giữ mình giữa cảm xúc, không thể chỉ dựa vào trải nghiệm nhất thời.






