Nhà ma ở Bắc Giang

Nguyễn Thúy Kiều

Cách đây nhiều năm, giữa lòng thị trấn Thắng, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang – nơi ngày ngày xe cộ qua lại, hàng quán tấp nập – lại tồn tại một ngôi nhà cũ kỹ, lặng lẽ như bị thời gian bỏ quên. Không biển hiệu kinh doanh, không ánh đèn, không dấu hiệu của sự sống, chỉ có những bức tường loang lổ rêu phong, cánh cửa khóa chặt và tấm biển “bán nhà” đã bạc màu theo năm tháng.



Người ta nói, ngôi nhà ấy đã bị bỏ hoang hơn hai chục năm. Nhưng điều khiến nó trở nên đáng sợ không phải chỉ là vẻ ngoài xuống cấp, mà là những câu chuyện được truyền miệng suốt hàng chục năm – những câu chuyện khiến bất kỳ ai đi ngang qua, nhất là vào ban đêm, cũng có cảm giác lạnh sống lưng.


Không ai biết chính xác những lời đồn bắt đầu từ khi nào. Chỉ biết rằng từ nhiều chục năm trước, người ta đã xì xào rằng mảnh đất này “không lành”, gia đình nào dọn đến ở cũng gặp chuyện không may.


Ban đầu chỉ là những câu nói vu vơ. Nhưng càng về sau, khi những sự việc trùng hợp liên tiếp xảy ra, lời đồn dần biến thành nỗi ám ảnh.


Một người bán nước gần đó từng kể lại, giọng nửa đùa nửa thật nhưng ánh mắt lại đầy e dè “Nhà ấy có ma đấy… ai mà thuê thì nên nghĩ lại.”


Khi hỏi có tận mắt nhìn thấy chưa, chị chỉ lắc đầu:

“Chưa thấy, nhưng người từng ở đó ai cũng kể lại. Không có gì thì đất mặt đường thế này đã bán từ lâu rồi.”


Câu nói ấy, nghe qua tưởng đơn giản, nhưng lại phản ánh rõ tâm lý chung của cả khu phố không ai dám đến gần, dù chưa từng chứng kiến điều gì cụ thể.


Câu chuyện về ngôi nhà gắn liền với nhiều đời chủ, và điều kỳ lạ là hầu như gia đình nào cũng rời đi trong hoàn cảnh không trọn vẹn.


Chủ nhà đầu tiên được nhắc đến là gia đình ông bà Lựu, về đây sinh sống từ thời thị trấn mới hình thành, cách nay khoảng nửa thế kỷ. Những ngày đầu, cuộc sống vẫn bình thường. Nhưng dần dần, trong nhà bắt đầu xuất hiện những mâu thuẫn, cãi vã liên miên.


Rồi biến cố ập đến. Một người con trai khoảng 10 tuổi qua đời vì bệnh sởi. Chưa đầy một năm sau, một người con khác  không hiểu vì lý do gì c,h,ế,t bất đắc kỳ tử. Những mất mát liên tiếp khiến gia đình không thể chịu đựng thêm, đành bán lại căn nhà bỏ đi nơi khác sinh sống.


Gia đình thứ hai – ông bà Hồng, Khoái từ nơi xa chuyển đến với hy vọng bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng chỉ sau 6 tháng, người mẹ chồng mới 60 tuổi, vốn đang khỏe mạnh bình thường, bất ngờ qua đời. Sự việc khiến cả khu phố bắt đầu xôn xao, xì xầm vì mảnh đất "nặng vía" và những lời đồn thổi ma quỷ bắt đầu bùng lên từ đây.


Điều khiến câu chuyện trở nên r,ù,ng r,ợ,n nhất là chính bà Hồng kể rằng bà thường xuyên gặp ma.  Những giấc mơ kỳ lạ và thường xuyên bắt đầu xuất hiện. Nhiều lần bà nhìn thấy hai bóng người đứng ở đầu giường nhìn chầm chầm nhưng không nói gì. Họ được miêu tả là những người lính da đen – chi tiết trùng khớp với lời đồn cũ rằng dưới mảnh đất này từng chôn hai người lính lê dương bị b,ắ,n c,h,ế,t. Hồn ma hai người lính lê dương ấy cứ liên tục quấy nhiễu khiến bà vô cùng h,o,ả,n,g s,ợ. Câu chuyện bà Hồng kể cứ lan khắp khu, người ta bắt đầu đồn rằng những chuyện không hay xảy ra với những người sống trong ngôi nhà này là do… có ma, do oan hồn của hai người lính lê dương gây nên.


Từ đó, câu chuyện “oan hồn lính lê dương” bắt đầu lan rộng. Những chuyện đen đủi xảy đến với những gia đình sống ở đây vẫn chưa dừng lại. Sau khi không ở được mảnh đất này, gia đình ông bà Hồng - Khoái lại tiếp tục bán cho gia đình ông bà Bình - Đỉnh. 


Gia đình thứ ba là ông bà Bình, Đỉnh – cũng không tránh khỏi bi kịch. Đứa con trai mới sinh, khỏe mạnh, bụ bẫm bỗng qua đời không rõ nguyên nhân. Nỗi ám ảnh khiến họ vội vàng rời đi, để lại căn nhà tiếp tục bị treo biển bán.


Một người thợ mộc tên Khiêm sau đó đến thuê nhà mở xưởng. Thời gian đầu làm ăn phát đạt, nhưng chỉ một năm sau, anh liên tục ốm đau, công việc sa sút, cuối cùng phải bỏ đi.


Sau 5,6 năm bỏ hoang thì ngôi nhà được một cặp vợ chồng trẻ từ Gia Lâm mua lại. Họ sửa sang lại nhà cửa, chuẩn bị dọn về. Nhưng chưa kịp ở ngày nào, mâu thuẫn bùng phát, dẫn đến ly hôn. Ngôi nhà lại một lần nữa bị bỏ trống.


Cứ như vậy, qua từng đời người, căn nhà dần trở thành một “điểm đen” trong ký ức của cả khu phố.


Không chỉ những câu chuyện về con người, bản thân ngôi nhà cũng tồn tại một chi tiết khiến nhiều người tò mò là dãy số trên cửa chính.


Ba số đầu là 198, nhưng chữ số cuối thì thực sự bí ẩn, vì nó không phải số 2, chẳng phải số 5 mà cũng chả ra số 7. Những người hàng xóm cho biết, thời điểm ngôi nhà được tu sửa là năm 1987, nhưng không hiểu những người thợ do có ý trêu đùa, hay vì một lý do nào đó của chủ nhà, con số trên nhà không được đắp là 1987 mà số cuối lại có hình thù kỳ quặc như vậy. Cũng vì những chuyện đã xảy ra nên người ta lại càng đồn đại rằng đây chính là con số bí ẩn để… yểm bùa ngôi nhà. Chính sự “không rõ ràng” này khiến nhiều người suy diễn có người nói đó là dấu hiệu “yểm bùa”, có người lại cho rằng là trò đùa của thợ xây. Nhưng càng không có lời giải, câu chuyện lại càng trở nên bí ẩn.


Trái ngược với những lời đồn, thì người đàn ông hàng xóm lại có cái nhìn rất thực tế. Ông cho biết bản thân đã sống ở đây hơn 50 năm, từng ở ngay sát ngôi nhà, nhưng chưa từng thấy điều gì kỳ lạ.


Theo ông, việc ngôi nhà trông đáng sợ chỉ là do bị bỏ hoang quá lâu. Khoảng 30 năm trước, kiểu nhà này còn được xem là khang trang. Nhưng nay xung quanh toàn nhà cao tầng, nên nó trở nên lạc lõng, cũ kỹ.


Ông cũng cho rằng những câu chuyện “ma quái” chủ yếu là do truyền miệng, rồi dần dần bị phóng đại theo thời gian.


Thậm chí, gia đình ông cũng từng bị cuốn vào vòng xoáy tin đồn. Có lần ông trồng chuối phía sau nhà, sau đó con dâu không may bị s,ả,y t,h,a,i lập tức có người cho rằng do “động vào đất ma”.


Một chi tiết quan trọng nhưng ít người để ý thực tế vẫn có người muốn mua lại ngôi nhà. Thậm chí, khu dân cư từng định mua để làm nhà văn hóa. Nhưng vấn đề không nằm ở “ma quỷ”, mà ở chỗ… không ai liên lạc được với chủ nhà.


Người chủ gần nhất tên Tiếp, làm nghề lái xe. Sau khi ly hôn, ông gần như rời bỏ hoàn toàn căn nhà. Nhiều năm qua, không ai biết ông ở đâu, cũng không thể liên hệ để mua bán hay xử lý pháp lý. Ngay cả trưởng khu phố cũng không thể liên hệ để thu thuế đất. Chính điều này khiến ngôi nhà bị bỏ hoang kéo dài, và càng bỏ hoang… lại càng khiến người ta tin vào những lời đồn.


Sau tất cả, có thể thấy ngôi nhà ở Bắc Giang không chỉ là một công trình bỏ hoang, mà là nơi hội tụ của những câu chuyện, những sự trùng hợp và cả nỗi sợ vô hình của con người.


Những biến cố trong các gia đình có thể là ngẫu nhiên. Nhưng khi được kể lại, thêm thắt, lan truyền qua nhiều thế hệ, chúng dần trở thành một “truyền thuyết sống”.


Và có lẽ, điều khiến người ta sợ nhất không phải là thứ đã tận mắt nhìn thấy…

mà là những gì chỉ được nghe kể, rồi tự mình tưởng tượng ra trong bóng tối.

Hoàng Huy

About Us

The Vietnam Arts and Culture Forum website aims to build ethical values, cultural identity, and sustainable development within the community. The center acts as a connector for poets and writers, promoting knowledge sharing and supporting the integration of cultural elements into modern social activities, contributing to the formation of a strong and responsible ecosystem of artists and cultural professionals. For advertising and article inquiries, please email nguyetlanthien013@gmail.com